• Thứ Sáu, ngày 15/11/2019
  • 04:09

Liên hệ quảng cáo: 0888.20.73.73 - 093.56.56.56.3

    23/08/2019 - 09:36
    Phượt đảo - Vùng đất hiền hòa cùng tiềm năng du lịch lớn (Phần 2)
    Nếu không ngại ngần sự thiếu thốn và hạn chế về nước ngọt, nếu không quá bức xúc về khá nhiều rác thải còn vương vãi trên hòn đảo còn hoang dại này thì các bạn, hãy xách mì tôm, nước ngọt và những vật dụng cá nhân cần thiết lên và đi!
    Đừng bỏ lỡ phần 1, tại đây.
    (Phần 2)
    Hoàng hôn buông dần trên biển, gió bắt đầu thổi mạnh và mưa, mưa trút xuống sầm sập, biển trở nên cuồng nộ và hung dữ. Trong khi tôi hoang mang nghĩ đến trận cuồng phong thì bác già lại phấn khởi nói rằng phải lâu lắm đảo mới có trận mưa như này, ở đâu mong mưa không biết, chứ ở đảo, ai cũng mong mưa bởi mưa sẽ làm bể nước ngọt, thứ cực kỳ hiếm hoi trên đảo đầy thêm, mưa làm cây cỏ có thêm chút nước trong lành để sinh sôi phát triển, mưa làm mọi thứ bớt hanh hao và khô khát… Nhìn ra ngoài trời, một màu đen âm u và gió ào ạt thổi. Rồi một lúc sau, mưa tạnh và gió lặng dần. Biển bình yên rồi giận dữ, hết giận dữ lại cho đời bao thứ ngọt lành …
    Đảo Yến
    Chúng tôi đốt lửa trại, gió lạnh hơn nhưng những khúc củi dương khô cong, to đùng bị cơn bão năm rồi quật đổ còn sót lại đã làm ấm lên cả một vùng. Mọi người cùng hát, reo hò và tám chuyện ầm ĩ…Chơi chán, chúng tôi quay vào nhà chuẩn bị chỗ ngủ. Thực ra, nếu chỉ có đoàn của chúng tôi, chỉ hơn 10 người thì không sao, bởi vì trong nhà đã có bốn cái giường cho khoảng 4 đến 6 người đàn ông nuôi yến và trông coi yến trên đảo, nhưng hôm đó lại có thêm một nhóm khác tầm trên dưới 10 người.
    Ban đầu các bạn cũng đã dựng lều ngủ phía bên ngoài nhưng vì cơn giông vừa đi qua và gió mạnh nên các bạn đã chuyển hết vào nhà. Ngôi nhà lúc này lô nhô lều ngủ, ngổn ngang túi ngủ và võng mắc dã chiến trên những chiếc kèo…
    Đảo Yến
    Hồi chiều, tôi đã nhân nha hỏi kỹ bác già trên đảo, theo kinh nghiệm của bác thì mùa này chưa có nhiều khách ra đảo vì mùa hè cũng chưa đến nên nếu ra đảo mà ở lại thì không khí còn ẩm ướt chưa tiện cho việc dựng lều, cắm trại qua đêm, trong nhà thì không đủ chỗ. Đa số khách đến đảo đều đi về trong ngày và thời điểm này cũng có nhiều người đi theo kiểu này do thời tiết khá dễ chịu, cái nắng Quảng Bình chưa đủ chói chang để làm rám đen làn da của bạn. Thời điểm lý tưởng nhất để lên đảo ở lại là tháng 5 và tháng 6, khi thời tiết đã đủ hanh khô để cắm lều ngủ lại bên bờ biển vào ban đêm, ban ngày cũng đủ nắng để bơi lội thỏa thích. Nhưng điều đặc biệt ở đây là tháng 6, mùa sim rộ, tha hồ hái sim và tung tẩy trên đồi.
    Một giờ rưỡi sáng, tôi tỉnh giấc, ai nấy đều đã ngủ say, không gian im ắng, chỉ có tiếng ngáy đều đều. Tôi nhìn ra biển, những chiếc đèn màu đỏ nhấp nháy, nhấp nháy liên tục từ những chiếc thuyền thúng con con đánh bắt gần bờ, ngoài khơi xa, đèn giăng hàng như những đại lộ của Sài Gòn hay một nơi phồn hoa nào đó. Biển ầm ì vọng lại trong đêm, tôi mơ màng nhớ về những đêm trại hè trên biển với lũ bạn nhí nhố ngày xưa, khi tất cả chưa hề vướng bận gia đình và nỗi lo cơm áo ...
    Bình minh lên, chúng tôi thức dậy 5 giờ sáng để chuẩn bị cho việc đi câu, kế hoạch mà lẽ ra tối qua, nếu không có giông lốc thì chúng tôi đã thực hiện. Mọi người tranh thủ làm vệ sinh cá nhân và ăn sáng.
    Một nhóm lên thuyền đi câu.
    Đảo Yến
    Tôi ở lại, một mình đi ra mạn đồi phía đông của đảo, phía sau ngôi nhà là nơi tập trung các tổ yến, đá nhấp nhô cách biển rất cao, sóng đánh tung từng hốc đá ào ạt ở phía dưới nom đến là ngợp.
    Đi tiếp về mũi phía đông, vừa bước chân xuống con đường trước mặt để ra mũi phía đông thì chạm ngay hai chú gà chọi nhau tơi tả. Có lẽ, dăm bữa nửa tuần, các chú lại đem chúng ra chiến nhau tơi bời làm thú tiêu khiển. Hai con gà, đứa hăng hái, đứa sắp gục đến nơi mà vẫn cầm cự, tôi cố xua chúng ra xa mà xem chừng như đổ thêm dầu vào lửa.
    Đảo Yến
    Rời hai con gà còn hăng máu, tôi lại nhằm mũi phía Đông đi về cách đó không xa có một bãi đá, đá ở đây rất lạ, chỉ mang một màu nâu đất đậm đà như gốm nung lò bị già lửa. Cả bãi đá khá rộng, từa tựa bãi Trứng ở Quy Nhơn nhưng những viên đá không tròn mà mang đủ hình thù và màu nâu đậm đặc trưng của chúng. Từng vũng nước nhỏ trong vắt xen lẫn mát rượi dưới chân người. Mặt trời lên to như cái bát úp đỏ rực cả một mặt biển, phía khơi xa, một con tàu lừng lững, không biết con tàu đó là tàu gì.
    Phía sau nữa, đá và đá chông chênh, cao sừng sững cách mực nước biển có lẽ phải vài trăm mét, giá tôi đủ mạo hiểm đi câu cùng đội kia thì đã có cơ hội đi một vòng và ngắm quanh toàn đảo, nhưng tôi đoán chắc rằng, những vách đá tiếp giáp với mặt nước biển kia là nhà của yến, nhà của những con chim suốt một đời vắt kiệt mình ra, nhả hết sức lực để dâng tặng cho con người thứ thức ăn đầy bổ dưỡng.
    Đảo Yến
    Tôi tiếp tục đi về mạn phía Tây của đảo, hôm qua đi lên đồi sim, nhưng sáng nay tôi chỉ đi dọc mép nước, khác với mạn phía Đông ầm ào và mạo hiểm thì phía Tây hết sức thanh bình và nên thơ. Cát trải dài mép nước, tiếp đến là bãi đá cũng chạy dài, từng đợt sóng vỗ vào rồi lại chay ra xa, một cảm giác yên bình đến thanh thản…
    Vòng quanh ra phía sau cũng là biển, từ đây, nếu đi thuyền cũng có thể đến được mộ Đại tướng bằng đường thủy.
    Đảo Yến
    Nghỉ chân trên một tảng đá yên bình, tôi nghe biển mênh mang hát lời tình tự, nếu những đôi lứa yêu nhau sẽ tính chuyện trăm năm hay vừa mới tay trong tay cắt bánh, rót rượu trong không khí rộn ràng của ngày chung đôi và dự trù cho tuần trăng mật ngọt ngào của mình mà không chọn chốn phồn hoa đô hội cho tuần trăng mật ấy thì đây là nơi quá ngọt ngào để các bạn có thể một lần đặt chân đến, một lần bên nhau yên bình, nghe biển ru và say giấc nồng cùng biển …
    Rồi cũng đến lúc quay về để chờ nhóm đi câu trở lại bờ. Mấy thanh niên say sóng ngật ngừ hét um cả đảo, chỉ một vài người không say, cả nhóm câu được một số mực và cá, tuy nhiên, tất cả đều đã được trả lại về biển do các bạn Hàn Quốc chỉ coi việc đi câu và thú tiêu khiển chứ không có tư tưởng “tận diệt” như chúng ta.
    Đảo Yến
    Gần mười giờ, chúng tôi gói ghém mọi thứ để về đất liền. Tạm biệt đảo yêu thương, tạm biệt nhúm đất mà khi đi khai khẩn đất trời, mẹ Âu Cơ của chúng ta khi qua chốn này đã mỏi mệt mà chao nghiêng đôi gánh khổng lồ để rồi bây giờ những hòn đất ấy thành nơi nghỉ chân cho những đứa con của Mẹ.
    Nếu không ngại ngần sự thiếu thốn và hạn chế về nước ngọt, nếu không quá bức xúc về khá nhiều rác thải còn vương vãi trên hòn đảo còn hoang dại này thì các bạn, hãy xách mì tôm, nước ngọt và những vật dụng cá nhân cần thiết lên và đi! Đi ... Hỡi các phượt thủ yêu thiên nhiên nhé!
    Lương Hòa - Điểm Đến Việt Nam
    Bạn có thể tham khảo tour Vũng Chùa - Đảo Yến và các địa điểm hấp dẫn ở Quảng Bình:

    Bình luận

    Vui lòng nhập đầy đủ thông tin để đánh giá, bình luận của quý khách để dịch vụ của chúng tôi ngày một hoàn thiện.Cảm ơn quý khách!

    Các bài viết khác